Giám đốc điều hành một thương hiệu nổi tiếng của Thụy Sĩ đã đo thành công hàng năm của tập đoàn bằng cách chỉ ra một số lượng lớn đồng hồ nhái thương hiệu của họ bị tịch thu ở biên giới Thụy Sĩ. Càng nhiều đồng hồ giả được làm, thương hiệu đó càng phổ biến. Đó quả là một cách tiếp cận hài hước đối với vấn đề này bởi tại sao họ lại không lo lắng hơn về điều đó?
Điều đó cũng dễ hiểu bởi khi các nhãn hàng đổ tiền vào quảng bá cho sản phẩm của họ trên toàn thế giới, nhiều người sẽ biết đến và quan tâm tới mặt hàng của họ hơn, tỉ lệ thuận với mong muốn có được sản phẩm đó. Khi đó ngành công nghiệp hàng nhái ra đời để đáp ứng nhu cầu các mặt hàng ngoài tầm với của nhiều người. Đó là phương thức đã tồn tại cả ngàn năm với mặt hàng đầu tiên bị làm nhái là “tiền”. Và cũng như vậy, đồng hồ giả tồn tại để đáp ứng mong muốn của những người không có khả năng dùng hàng “xịn” nhưng cũng muốn mang trên mình những biểu tượng cao cấp đó.
Điều ngạc nhiên ở đây là những nghệ nhân làm đồng hồ không hề đăng ký bản quyền những thiết kế của họ. Bạn có thể bảo vệ được những thiết kế dưới dạng bản quyền nhưng những thứ đang “hoạt động” thì cần phải bảo vệ bởi luật sáng chế. Hoặc là bằng sáng chế giờ đây đang bị lãng quên, hoặc là có quá nhiều sự sao chép giữa các thương hiệu khiến không thứ gì giờ đây được gọi là “nguyên bản” nữa. Vì vậy thực chất những gì đồng hồ giả đang làm là copy một cách bất hợp pháp tên thương hiệu và logo cùng những yếu tố khác của công ty mà người tiêu dùng có thể dễ dàng nhận ra được là của thương hiệu nào.
Thật không khó để bạn có thể tìm thấy những chiếc đồng hồ giả trên mạng. Càng ngày càng nhiều những trang công cụ tìm kiếm bị ép phải tháo gỡ hay giảm những trang web chào mời hàng giả dưới sức ép của những nhà phân phối chính thống. Nhưng họ vẫn còn rất nhiều cách để chào bán hàng hóa của họ, chẳng hạn như gửi những thư spam đến hòm thư của khách hàng. Và điều đáng lo ngại hơn cả giờ đây lại không phải là tỷ lệ hàng giả trên thị trường mà là những người tiêu dùng sẽ vô tình mua phải hàng giả mà không hề biết.
Sau khi bạn có chiếc “Fauxrrari”thì điều đầu tiên bạn chú ý đó là nó có bộ máy bé tí xíu thường hay nhả khói đen và chết máy thường xuyên. Tiếp theo là lớp sơn bắt đầu bong tróc sau 1 tuần. Rồi đến nội thất trong cũng như ngoài, bạn phát hiện ra rằng chất lượng của chúng quá tệ kể cả so với 1 chiếc xe giá 20,000 USD thường. Chẳng bao lâu bạn sẽ nhận thấy chiếc xe giả của bạn là một thảm họa và nó chẳng khác nào một đống sắt vụn giờ đây với bạn. Đó sẽ là cảm giác của những người mua đồng hồ giả sau khi họ quyết định mua chúng.
Nếu sau tất cả những gì bạn đã biết về đồng hồ giả: phạm pháp, chất lượng cực tồi và làm giảm giá trị của bạn khi đeo nó mà bạn vẫn muốn có thì đó là quyết định của bạn. Bởi bạn chỉ có thể đánh lừa được những người kém hiểu biết, không có một chút kiến thức nào về đồng hồ. Chẳng phải bạn đang muốn chứng tỏ cho mọi người thấy ngược lại điều mà bạn muốn: Bạn luôn dùng hàng thật?
Những hãng đồng hồ phổ biến có dòng “homage” là Rolex, Panerai. Còn những kiểu đồng hồ lặn vintage, quân đội hay hàng không đều là những dòng thường được “homage”. Điểm cộng cho những chiếc đồng hồ homage này là chất lượng của chúng cao hơn hẳn so với đồ nhái. Đó là bởi vì họ không cố gắng để sản xuất ra những chiếc đồng hồ chi phí thấp mà họ đang cố gắng làm sống dậy những chiếc đồng hồ thời trước quá khó để tìm lại hoặc chúng không còn được sản xuất nữa.
Cuộc “xâm lăng” của đồng hồ giả
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét